Sự thật đằng sau những lời nói dối với bố

Thứ hai, 09/01/2017, 06:10 AM
Trước kỳ thi tốt nghiệp, Luân và một số bạn trong lớp tổ chức đi dã ngoại, anh viết một mẩu giấy đưa cho tôi: “Mình muốn đi ngắm vịnh Hạ Long, Hương tham gia cùng bọn mình nhé”.

Nói thật nếu mẩu giấy đó là do người khác viết và gửi cho tôi thì chắc chắn tôi sẽ có đủ các lý do để từ chối, thế nhưng mẫu giấy này lại do chính tay Luân - người mà tôi đang rất thích, viết và gửi khiến tôi thêm khó nghĩ.

Luân cũng thông báo với tôi về chi phí tạm tính của chuyến dã ngoại, sau đó anh còn hồ hởi hỏi tôi: “Thế nào, rất rẻ đúng không?”. Tôi chỉ cười mà không nói gì. Cho đến tận bây giờ tôi vẫn nhớ rất rõ những con số đơn giản đó. Số tiền đó đối với con nhà giàu như Luân thì không là vấn đề gì, thế nhưng đối với tôi mà nói thì đây quả là một số tiền rất lớn.

 su-that-dang-sau-nhung-loi-noi-doi-voi-bo-giadinhvietnam.com 1

Vì muốn có tiền đi chơi, tôi đã nói dối bố (Ảnh minh họa)

Tôi nhận lời mời của Luân. Chập tối hôm đó một mình tôi ngồi lặng lẽ trên sân trường trong lòng đang nghĩ nên nói thế nào với bố để xin bố số tiền này. Nếu nói xin số tiền này để đi dã ngoại thì chắc chắn không có gì phải nghi ngờ là bố sẽ từ chối và sẽ mắng tôi một trận, nếu nói là tiền học phí thì càng không hợp lý vì chỉ còn ít ngày nữa là tôi tốt nghiệp rồi sao lại phải đóng học phí? Cuối cùng tôi cũng đã nghĩ ra một diệu kế. Hôm đó sau khi ăn tối xong, tôi nói với bố vì sắp thi tốt nghiệp cấp 3 nên lịch học ở trường rất dày, các thầy cô lo học sinh sẽ bị căng thẳng khi bước vào trường thi nên đã mời một thầy giáo giỏi từ Hà Nội về để giảng giải các đề thi tốt nghiệp cấp 3 của các năm trước và làm thế nào để bình tĩnh đối diện với kỳ thi sắp tới, nghe nói thầy giáo này rất giỏi, có rất nhiều học sinh sau khi nghe bài giảng của ông xong đều đã thi đỗ vào trường đại học trọng điểm. Chỉ có điều... phải nộp một khoản học phí.

Tôi biết mấy từ rất bình thường “trường đại học trọng điểm” một khi được ghép lại với nhau sẽ có một sức mạnh vô cùng to lớn. Bố tôi hỏi tôi không chút do dự: “Bao nhiêu tiền? Bao giờ phải nộp?”.

Tôi nói lại với bố số tiền phải nộp khi đi dã ngoại mà Luân đã thông báo với tôi, ông đột nhiên im lặng. Rồi ngay sau đó ông cười vui vẻ: “Tiền nào của đấy, thầy giáo giỏi từ thành phố về mà, chắc chắc là học phí đắt hơn ở quê mình rồi. Con đừng lo, bố sẽ nghĩ cách kiếm tiền cho con nộp học phí, con chịu khó học hành chăm chỉ, thi đỗ vào trường đại học trọng điểm là được”.

Hạ Long vào tháng 7 tuyệt đẹp, bầu trời nắng vàng rực rỡ, nước biển xanh ngắt một màu với những hòn vịnh lớn nhỏ nhiều hình thú kỳ thú. Tôi cầm số tiền có được bằng những lời nói dối bố để đi chơi cùng với Luân và các bạn một cách vui vẻ và quên hết mọi chuyện.

Sau này, khi tôi nhận được thông báo trúng tuyển của một trường đại học có tiếng ở Hà Nội, bố tôi đã hết lời ca ngợi vị chuyên gia không có thật đó, ông nói vị chuyên gia này đã làm thay đổi tương lai của cuộc đời tôi. Lời nói dối của tôi cứ thế dần dần lùi vào quá khứ, cho đến tận bây giờ bố tôi vẫn không biết rõ chân tướng sự việc năm xưa.

Tôi và Luân từ lâu đã mất liên lạc với nhau, chỉ có những kỷ niệm trong chuyến đi chơi ở Hạ Long năm xưa vẫn còn in sâu trong ký ức của tôi. Sau khi tốt nghiệp đại học tôi tìm được một công việc tốt ở Hà Nội, cuộc sống cũng tạm ổn.

Dịp nghỉ lễ quốc khánh tôi về Cẩm Phả thăm nhà, bố tôi bị ho nặng, tôi và mẹ giục bố đi khám, cuối cùng không đừng được ông đành phải đến bệnh viện kiểm tra. Sau khi về nhà, ông không vui trách tôi và mẹ tôi suốt ngày lo lắng linh tinh, chẳng qua là ông bị viêm phổi nhẹ. Đêm hôm đó, ông luôn miệng trách móc do tôi và mẹ tôi đã lo lắng quá khiến ông tiêu tốn hơn một triệu tiền khám bệnh.

Khi tôi lên xe ra Hà Nội, bố nhất định tiễn tôi ra tận bến xe. Tôi còn nhớ đó là lần đầu tiên bố nhìn tôi chăm chú như vậy, ánh mắt ông dịu dàng tựa làn gió nhẹ mùa xuân, khiến tôi quyến luyến không muốn rời đi.

Vài ngày sau tôi nhận được thư của bố, ông nói ông rất muốn được một lần đi ngắm vịnh Hạ Long. Tôi viết thư hồi âm cho bố, trong thư tôi hứa năm nay nhất định sẽ thực hiện mong muốn ấp ủ bấy lâu nay của ông.

Đêm hôm đó tôi nhận được điện thoại của mẹ, giọng bà nghẹn ngào, tôi vừa nghe vừa cố đoán những lời mẹ đang nghẹn ngào nói không lên lời đó. Thì ra sau khi viết thư cho tôi xong sức khỏe của bố đã yếu đi nhiều và bố vừa ra đi rất nhẹ nhàng, ông bị ung thư phổi nhưng ông đã luôn nói dối là mình chỉ bị bệnh viêm phổi cho đến tận những giây phút cuối cùng của cuộc đời.

Cầm chặt điện thoại trên tay, một mình tôi ngồi lặng lẽ trên giường, tôi khóc òa như một đứa trẻ, không ai có thể hiểu được cảm giác đau đớn và tội lỗi đang chất chứa trong lòng tôi.

Lời nói dối của tôi là vì muốn thỏa mãn những ước mơ của tuổi thanh xuân, còn lời nói dối của bố tôi lại là vì muốn tôi được sống thật vui vẻ không phải lo lắng gì về ông.

→ 9 lý do các chàng trai thích ế

Sâm Cầm

Từ khóa:
Bình luận