Em là cô giáo hay… bà buôn?

Đồng Long  - Thứ năm, 07/12/2017, 08:05 AM
Nàng là giáo viên tiểu học, tôi là cán bộ ủy ban xã. Mặc dù cuộc sống không phải thiếu thốn, nhưng lương “công chức” của hai vợ chồng chỉ đủ chi tiêu tằn tiện.

Gần đây, mạng xã hội phát triển, nàng theo chị em bán hàng trên facebook. Ban đầu nàng bán mấy đôi tất, vào mùa đông cũng khối người mua, lãi được vài chục ngàn nhưng lúc nào cũng lúi húi trả lời tin nhắn.

Thế rồi nàng bán thêm các phụ kiện khác từ kem bôi mặt, mỹ phẩm, son phấn, quần áo, kem đánh răng… đủ thứ. Ngoài lúc lên lớp, soạn giáo án, nàng tranh thủ “lướt face” để bán hàng. Có đồng ra đồng vào, mua sắm cái nọ cái kia, nàng càng hang say hơn. Cuộc sống bớt eo hẹp, nàng đỡ căng thẳng như dây đàn, mặt mày bớt nhăn nhó, miệng bớt ca cẩm về cơm áo gạo tiền. Kể cũng vui.

Empty

Ảnh minh họa

Thế nhưng hôm rồi nàng đóng facebook, bảo rằng phụ huynh học sinh kêu ca phàn nàn vì việc cô giáo rao bán hàng trên mạng, còn gì là tư cách nhà giáo. Nàng hỏi tôi: “Hay là em bỏ nghề giáo đi buôn? Buôn bán cũng kiếm được nhiều tiền hơn”.

Tôi không biết trả lời nàng thế nào, vì tôi hiểu nàng yêu cái nghề dạy học biết bao nhiêu. Cái thời mới đứng lớp, nhìn lũ học trò nhỏ xíu trêu chọc, cấu chí nhau khóc, nàng quyết định sinh con vì quá yêu trẻ. Cho đến bây giờ, nàng vẫn say mê kể về chúng mỗi ngày. Nhưng đồng lương giáo viên thì eo hẹp quá, cộng với thời gian cũng gần như chẳng còn chút nào để nghỉ ngơi vì bài giảng thay đổi từng ngày, các cuộc thi đua của trường, của huyện, của tỉnh thì triền miên… Tôi tặc lưỡi: “Có khi đi buôn còn đỡ mệt hơn, em cứ tính đi”.

-> Gió ấm về sau bão giông

Tôi thấy rõ sự thất vọng trên mặt nàng khi tôi nói thế. Tôi chữa lại: “Thì em cứ đi dạy và bán hàng, có sao đâu”. Chẳng phải hầu hết các cô giáo đều có “nghề tay trái” đó sao? Nếu không lấy gì mà sống.

Trước đây, nàng còn dạy thêm để có đồng ra đồng vào, nhưng từ khi ngành giáo dục cấm dạy thêm, thế là lại mất đi một khoản. Chẳng buôn bán bù vào thì làm sao có thể trang trải cuộc sống. Nhưng rõ ràng, chuyện phụ huynh phàn nàn về việc nàng suốt ngày “pót”, “còm”, “lai” trên mạng xã hội cũng có lý do chính đáng.

Mấy đêm liền, nàng cứ cầm cái điện thoại rồi lại bỏ xuống. Tôi biết nàng xót ruột, vừa muốn tiếp tục bán hàng trên mạng, lại vừa muốn dạy học. Đôi lúc tôi thấy nàng đắn đo, giằng xé giữa cơm áo gạo tiền và nghề nghiệp. Nhiều lúc nàng đá thúng đụng nia, ca cẩm chuyện tiền bạc rồi lại trách cuộc đời bất công với nàng. Cuộc sống có vẻ u ám hơn khi nàng chẳng được vui vẻ như ngày nào.

Empty

Ảnh minh họa

Thế rồi một hôm, nàng hí hửng báo với tôi một tin vui: “Em có mối lấy hàng tận gốc luôn, toàn đồ dùng học sinh thôi. Em sẽ lại bán với giá rẻ vừa để giúp học sinh vừa kiếm được đồng ra đồng vào”. Tôi như người mù tìm ra ánh sáng, gật đầu lia lịa: “Được đấy, được đấy, triển thôi em”. Thực ra tôi muốn nàng giải tỏa được tâm lý, được thấy nàng vui vẻ, hạnh phúc vì vừa làm nghề vừa lo được cuộc sống cho tất cả chúng tôi.

Video: Chàng trai làm lành với bạn gái bằng 700 triệu tiền mặt

Bình luận