Cuộc gọi “Facetime”

Bảo Bảo  - Thứ ba, 08/08/2017, 19:35 PM
“Vy, anh đây, về với anh nhé, anh tin em”. Trần gào lên, Vy vẫn nghe thấy tiếng anh, nhưng cô vĩnh viễn không bao giờ chạm vào anh được nữa.

Mới yêu nhau được một năm, nhưng Trần đã “thanh lý” được gần hết số bạn của Vy. Bạn bè làm gì chứ, có người yêu là được rồi. Nhiều lúc thấy Vy buồn, Trần lại tìm cách an ủi, làm cô vui. Ban đầu khi Trần ghen bóng gió, họ cãi vã nhau suốt vì Vy không sao chịu nổi việc bị người yêu kiểm soát chặt như thể cô là tù giam lỏng.

Sau thì những trận cãi vã ấy cứ kéo dài triền miên, muốn Trần không ghen, Vy chỉ có cách nằm nhà không bạn bè gì hết, còn muốn đi chơi thì kiểu gì cũng phải cãi nhau với Trần. Thế nhưng năm lần bảy lượt chia tay cô lại mủi lòng khi Trần năn nỉ. Dù sao thì Trần cũng là mối tình đầu của cô, ngoài việc ghen ra thì Trần có thể minh chứng cho tình yêu duy nhất không ai thay thế được trong trái tim Vy.

1

Ảnh minh họa

Dạo này, “khả năng” ghen trời phú của Trần lại leo thang. Mỗi ngày, Trần phải gọi điện thoại cho Vy đến cả chục lần. Nếu Vy đang bận đi giải quyết công việc, đang trên đường đi mà không nghe được máy, Trần cũng không cần biết, cứ gọi cho đến khi nào Vy nghe mới thôi. Có hôm Vy sang ngân hàng nộp tiền cho công ty, lúc dừng xe mở điện thoại ra dã thấy gần 30 cuộc gọi nhỡ của Trần. Cô biết, mỗi khi không gọi được cô, đầu óc anh nghĩ ra đủ thứ, nào là đang mải buôn chuyện với giai, nào là trốn đi chơi đâu đấy với đàn ông, nào là biết đâu đang ở trong… nhà nghỉ.

Tóm lại, Vy cảm thấy Trần ghen “bệnh hoạn”. Mọi người ở công ty Vy cũng nói thế. Nhiều hôm đi liên hoan cùng công ty, bao giờ Trần cũng đến đón rất sớm hoặc cứ đứng chờ bên ngoài, nhắn tin, gọi điện suốt khiến Vy không ăn uống vui chơi gì được, đành phải về sớm.

Trần bắt Vy nghe điện thoại có hình. Trần tận dụng mọi kênh để có thể bắt Vy làm điều đó như gọi từ yahoo, gọi từ zalo, viber… Vy lấy cớ ở khu trọ của cô mạng yếu lắm nên không kết nối mạng được, Trần dành cả tháng lương và vay mượn thêm bạn bè để mua cho Vy một cái điện thoại iphone, có chế độ gọi “facetime”. Đến nước này thì Vy chẳng trốn đi đằng nào được. Mỗi lần gọi, Trần bắt Vy phải quay điện thoại một vòng xem có đúng là cô đang ở nhà hay không. Khi thấy căn phòng quen thuộc của Vy, Trần mới yên tâm.

Vì sự kiểm soát chặt chẽ của Trần mà bạn bè Vy dần cũng ngại rủ cô đi chơi. Mỗi lần đi chơi, cô chẳng tập trung chút nào, lúc nào cũng nhắn tin, gọi điện với người yêu cả tiếng đồng hồ, như vậy cuộc vui cũng chẳng còn ý nghĩa gì nữa. Nhiều người bạn xui cô bỏ quách cái anh chàng Hoạn Thư ấy đi, nhưng cô cứ như ăn phải bả của Trần, chẳng thể nào dứt ra được. Tình yêu vốn là một thứ quái quỷ và nhùng nhằng như thế, Vy cũng không thể lý giải vì sao mình không thể chia tay với Trần. Dường như cô đã dần chấp nhận ở trong tầm kiểm soát của Trần, can tâm tình nguyện làm con chim bị nhốt trong lồng, chỉ có duy nhất một chủ nhân.

Bỗng một hôm, cậu em họ từ nước ngoài về chơi có ghé qua thăm, chứng kiến cảnh Vy nghe điện thoại của Trần mà bị người yêu vặn hỏi đủ thứ như đang làm gì, ở đâu, với ai? Cậu em họ liền nghĩ ra một kế giúp Vy. Cậu lấy điện thoại chụp ảnh mọi góc trong căn phòng của Vy rồi cài đặt một phần mềm. Với phần mềm này, khi Trần gọi điện, sẽ chỉ thấy hình Vy và phông nền là căn phòng. Nếu Trần đòi Vy quay một vòng thì Vy có thể bật chế độ chuyển phông nền. Như vậy, dù Vy ở bất cứ đâu, Trần vẫn nghĩ là cô đang ở nhà. Cô có thể thoải mái đi chơi mà Trần không hề biết.

Kể từ hôm ấy, Vy lại thoải mái đi chơi với bạn bè, trừ những buổi tối có hẹn với Trần. Thấy người yêu ngoan ngoãn ở nhà không đi đâu, Trần cũng yên tâm hẳn. Vy cảm thấy cuộc sống thật dễ chịu khi vẫn được yêu Trần và vẫn có cuộc sống của riêng minh. Những xung đột đã giảm xuống đáng kể. Và họ cưới nhau.

Buổi tối, Trần cứ hết giờ làm là về với vợ, Vy cũng thích cuộc sống gia đình nên cô cũng không còn mong muốn đi rong chơi nữa. Phần mềm trên điện thoại cô giữ nó như là một bí mật cho riêng mình. Vy không xóa đi, cô để phòng trường hợp khi Trần đi công tác mà cô muốn ra ngoài giải khuây một chút. Không ngờ, có một ngày, bí mật của cô bị bại lộ.

Hôm ấy Trần đi công tác khoảng một tuần. Vì muốn làm cho Vy bất ngờ nên Trần về đến đầu phố rồi mới gọi điện “facetime”. Vy đang đi chơi nhưng vẫn quay cảnh đang ở nhà. Khi Trần buông điện thoại và rón rén đi vào nhà thì thấy cửa khóa, điện tắt tối om. Trần phát hiện ra cái bí mật tày trời của vợ.

“Vậy từ bao lâu nay, em dấu tôi để đi với ai, làm gì? Em đã qua tay bao nhiêu thằng đàn ông rồi”. Trần luận tội Vy có những quan hệ mờ ám cho nên mới cần phải dùng đến phần mềm đánh lừa này. Vy không thể giải thích được lý do của mình, vì khi đã ghen, Trần chẳng quan tâm đến lý do nào hết.

Trần tát Vy một cái rồi gào lên: “Cô biến đi, đừng bao giờ để tôi trông thấy cô nữa, đồ giả dối”. Vy vừa khóc vừa lao ra khỏi cửa. Trần là mối tình đầu của cô, là mối tình duy nhất cho đến giờ phút này, vậy mà Trần nghi ngờ cô “qua tay bao nhiêu thằng đàn ông” khiến trái tim cô tan nát. Dù rằng cô đã lừa dối anh, nhưng vạn bất đắc dĩ cô mới phải làm thế. Giá như anh không ghen tuông hơn cả Hoàn Thư, giá như anh đừng làm cho cuộc sống của cô ngột ngạt thế này, giá như anh tin tưởng cô hơn trong tình yêu…

Cơ mưa mùa hạ bất ngờ ập xuống nhưng Vy cứ thất thểu đi, cô ướt sũng và khóc cùng với mưa. Cô chưa bao giờ thấy Trần đáng sợ như thế, cơn ghen làm anh mấ kiểm soát, trở thành một con thú lồng lộn với vết thương mà anh tự nghĩ ra. Mọi thứ với Vy trở nên mông lung hơn. Cô không biết phải làm gì ngoài việc khóc và lao đi như một kẻ điên loạn.

Cô chạy được một đoạn đến ngã ba đường thì chuông điện thoại reo. Cô vẫn cầm cái điện thoại trên tay từ lúc ra khỏi nhà, là đồ vật duy nhất cô mang theo, giờ nó cũng ướt sũng. Cô thấy Trần gọi, facetime. Cô tắt cuộc gọi rồi đi tiếp. Cô biết, rồi Trần sẽ gọi cho đến khi cô nghe máy mới thôi. Cô sợ anh ta, sợ cái giọng kiểm soát của Trần, sợ cả sự chì chiết sâu cay mỗi khi Trần nổi cơn ghen. Anh ta vừa đánh cô, cô đang căm hận, cô không nghe máy. Cô khóc và chạy trong cơn mưa.

Nhưng mỗi tiếng chuông không ngừng của Trần lại khiến tim cô mềm thêm một chút, hoặc do những giọt nước mắt làm cô cảm thấy nhẹ lòng hơn. Đã hơn 20 cuộc gọi nhỡ, cô bắt đầu cảm thấy muốn nghe điện thoại. Cô chấp nhận cuộc gọi facetime của Trần, cô sẽ cho anh ta thấy cô đang khổ sở thế nào, dưới làn mưa với trái tim bị tổn thương sâu sắc.

2

Ảnh minh họa

Cô bật điện thoại, Trần hiện ra, cũng dưới cơn mưa. Anh lao ra ngoài tìm cô, anh nhìn thấy cô, anh sung sướng quá đỗi, cô có thể nhìn thấy những giọt nước mắt của chồng mình tràn ra và để làn mưa cuốn đi. Mắt anh đỏ hoe: “Vy, anh xin lỗi, anh ngàn lần xin lỗi em, anh cần em, về nhà với anh đi”. Vy không nói được gì, cô khóc nấc lên. “Vy, anh thề, anh sẽ không bao giờ làm thế với em, anh chỉ cần em, anh tin em”. Anh tin em, đó là lần đầu tiên Vy nghe Trần nói câu đó, ngực cô muốn nổ tung với những thổn thức. Giá như anh nói với cô câu đó từ lâu thì có phải cô đã không lừa dối anh.

“Nghe anh nói không Vy, anh ghen quá vì anh quá yêu em. Nhưng anh hiểu rồi, anh tin em”. Trần dường như phải gào lên mới át được tiếng mưa. Vy mỉm cười trong nước mắt: “Vâng, em sẽ về”.

Ở đầu bên kia, Trần nhìn thấy qua facetime một chiếc xe tải đang lao đi trong mưa thẳng về phía Vy. Vy đang đứng giữa đường để nghe điện thoại của Trần. Anh hoảng sợ gào lên: “Vy, tránh ra..”. Màn hình phụt tắt, đen ngòm. Trần điên cuồng lao đi dưới màn mưa. Khi anh đến thì chiếc xe tải đã đâm vào giải phân cách, Vy của anh nằm trên vũng máu, máu của cô chảy trong cơn mưa, hòa trong mưa thành vệt đỏ ối trên đường. Chiếc điện thoại đã văng khỏi tay cô, vỡ nát.

“Vy, anh đây, về với anh nhé, anh tin em”. Trần gào lên, Vy vẫn nghe thấy tiếng anh, nhưng cô vĩnh viễn không bao giờ chạm vào anh được nữa.

Bình luận