Chuyện cảm động về người con dâu 74 tuổi hơn nửa thế kỉ vẫn hiếu thuận với mẹ chồng 105 tuổi

Phương Vũ  - Thứ tư, 13/09/2017, 19:00 PM
Ở tuổi 75, người con dâu vẫn hàng ngày chăm nom phụng dưỡng mẹ chồng 105 tuổi. Bởi, “Mẹ chồng sống thọ chính là phúc lớn của nhà chúng tôi. Phận là con dâu, tôi càng phải biết quý trọng, chăm sóc cho mẹ thật tốt để làm tròn chữ hiếu”.

Đó là câu chuyện của bà Dư Ức 74 tuổi, sống tại thôn Trác Thạch, xã Thư Phong, thành phố Phủ Điền, tỉnh Phúc Kiến, Trung Quốc. Dù thân mang bệnh nhưng vẫn hiếu thuận, chăm sóc chu đáo cho người mẹ chồng 105 tuổi.

Hai mẹ con đã có tuổi sống nương tựa vào nhau trong căn nhà đơn sơ với vách nhà đã cũ phủ màu năm tháng; chiếc bàn được dựng bằng chồng gạch và tấm ván gỗ, tường trong nhà được bọc bằng vải bạt ni lông. Mẹ chồng bà Dư Ức là cụ bà Hoàng Thạch Sư Thố, năm nay cụ đã 105 tuổi, tóc bạc, vẻ mặt phúc hậu, nhưng vẫn rất minh mẫn.

Dân làng chưa bao giờ thấy con cháu họ đâu, hỏi ra thì mới biết chúng đã sớm lập gia đình, rời vùng quê đi lập nghiệp. Cụ bà Hoàng Thạch Sư Thố cũng có lần lên thị trấn ở cùng các con, nhưng sau một lần không cẩn thận bị ngã, sức khoẻ yếu đi, cụ chỉ muốn trở về vùng quê nhỏ tĩnh lặng này.

photo-1-1491139629981

Căn nhà nhỏ của mẹ chồng 105 tuổi và con dâu 74 tuổi

Và sau đó, người ta luôn thấy hình ảnh người phụ nữ tên Dư Ức ân cần chăm lo cho cụ, để ý từng cử chỉ, khi thì chải tóc cho cụ, khi thì bưng cốc nước, khi thì chuẩn bị giường chiếu. Chỉ cần cụ bà tỏ ra mệt mỏi là bà Dư Ức lại hỏi han, chăm sóc; đến bữa ăn, bà xúc từng thìa nhỏ kiên nhẫn bón cho cụ, ăn xong, bà lau rửa cho cụ nhẹ nhàng. Chứng kiến cảnh tượng ấy, ai cũng nghĩ bà là con gái ruột của cụ Hoàng Thạch Sư Thố.

Nhưng không, sự thực thì bà Dư Ức chỉ là người con dâu của cụ Sư Thố mà thôi. Bà Dư Ức sinh ra trong một gia đình pháp gia có tiếng ở huyện Tiên Du, chính vì thế bà đã dược tiếp thu nề nếp giáo dục từ gia đình.

Sau khi kết hôn, bà từ bỏ cuộc sống ở thị trấn để về nhà chồng tại miền quê nhỏ thôn Trác Thạch. Chồng bà vì cuộc mưu sinh mà sớm rời quê, đi làm ăn xa, một mình bà Dư Ức vừa làm việc đồng áng vừa quán xuyến công việc gia đình, chăm sóc phụng dưỡng bố mẹ chồng ngày một già yếu.

me-chong-139

 Dù đã tuổi cao sức yếu, bà Dư Ức vẫn làm tròn bổn phận dâu con, hiếu thuận với mẹ chồng 105 tuổi.

Những người con, người cháu trong gia đình được bà hết lòng nuôi nấng dạy dỗ đã sớm trưởng thành, lập gia đình và rồi cũng sớm từ bỏ miền quê hẻo lánh để lập nghiệp. Chồng bà, rồi bố chồng lần lượt tạ thế để lại hai mẹ con bà trên cõi đời. Bà đã thay thế người con, người chồng, hết lòng hiếu kính, chăm sóc cụ bà Sư Thố, mặc dù sức khoẻ đã kém đi nhiều sau hai lần phẫu thuật ở bệnh viện. Hai mẹ con bà đã ở bên nhau như vậy suốt 50 năm của cuộc đời.

Trước tấm lòng của bà Dư Ức, vợ chồng người em rể Lâm Chung Dục đã chuyển đến vùng quê này để giúp đỡ bà, hàng ngày ba người thay nhau chăm sóc cụ bà Hoàng Thạch Sư Thố. Việc làm ấy đã làm cảm động tất cả người dân thôn Trác Thạch. Vào dịp tết Trùng Cửu, thôn ủy thôn Trác Thạch đã kính tặng gia đình bức thư pháp ghi bốn chữ “Hiếu hữu gia truyền” để tuyên dương tấm gương hiếu kính với mẹ chồng của bà Dư Ức. Bức thư pháp khiến người đọc nhớ tới lời nguyện của người mẹ chồng trong sách “Nhị thập tứ hiếu” năm nào: “Khấn nguyện Trời Phật cho con cháu nhà họ Thôi sau này người nào cũng hiếu thảo như Đường Thị vậy.”

Khi được hỏi vì sao vẫn tự mình chăm sóc mẹ từng việc nhỏ như vậy trong khi bản thân mình có bệnh và có thể nhờ vào con cái thì bà nói: “Mẹ chồng sống thọ chính là phúc lớn của nhà chúng tôi. Phận là con dâu, tôi càng phải biết quý trọng, chăm sóc cho mẹ thật tốt để làm tròn chữ hiếu”.

Câu nói giản dị của bà lại chứa đựng tấm lòng thơm thảo, ấm áp, khiến nhiều người chúng ta phải suy ngẫm.

Bình luận